Gẫm & Bình

Margaret Bourke-White: Chụp một cuộc di cư tàn khốc 20. 05. 13 - 11:18 pm

Sáng Ánh st và chú thích

Margaret Bourke-White là một nhiếp ảnh gia người Mỹ và một trong những nữ phóng viên chiến trường đầu tiên. Bà nổi tiếng với các ảnh tài liệu về khủng hoảng kinh tế ở Hoa Kỳ trong thập niên 30, với phóng sự đầu tiên về các nhà máy tại Liên Xô, và vì có mặt trên các chiến trường của Đệ nhị Thế chiến.

Người da đen xếp hàng nhận thực phẩm cứu đói trước pa-nô “Mức sống cao nhất thế giới”. Lụt Kentucky, 1937

 

Công nhân tại Liên Xô.

 

Trại tập trung Quốc Xã ở Buchenwald.

Là phóng viên của tạp chí Life, Bourke-White đã ghi lại tại Ấn Độ thời kỳ độc lập và phân chia (1947). Chân dung có lẽ nổi tiếng nhất của Gandhi là do bà thực hiện, cùng với chân dung của Ali Jinnah (cha đẻ của Pakistan). Thời kỳ phân chia thuộc địa cũ của Anh quốc này đã khiến 10 -15 triệu người bỏ nơi sinh sống, người Hồi sang phần Pakistan và người đạo Ấn, đạo Sikh sang phần Ấn. Số tử vong trong cuộc di tản vĩ đại này lên đến một triệu, số phụ nữ bị hãm hiếp là hàng trăm ngàn.

Người di tản Hồi tại thủ đô Ấn Độ Delhi: tập trung có đến 200.000 người trong Cổ thành (Purana Qila).

 

Người Hồi ra đi nhưng không mang theo di tích và đền đài Hồi giáo được.

 

Thiếu niên Hồi tại trại Cổ thành.

 

Hướng về Pakistan.

 

“Ông lão (Hồi) này kiệt sức, đoàn di tản đã bỏ họ ở lại và tiếp tục đi” (Margaret Bourke White kể).

 

Lên tàu từ phần Punjab Ấn sang phần Punjab Pakistan bang này là một bang lớn ở miền Tây và bị cắt đôi). Đáp tàu chưa hẳn đã là may mắn. Rabir Rai Handa là một thiếu niên 14 tuổi theo Ấn giáo, di tản từ quê em Lahore đến Amritsar (‘thủ đô’ của Sikh giáo) ngày 14. 8. 1947 (Ngày Độc lập Pakistan), trên ga có mấy ngàn người Hồi đang tụ tập đợi để đáp tàu ngược chiều. “Em thấy người Hồi bị thiêu sống, ném vào các đống lửa, em thấy xác, thấy máu, thấy nhiều thứ lắm… Cơn điên ngày đầu tiên ấy đã có thể tận sát tất cả mọi người”. Ba hay bốn chuyến tàu sang Pakistan ngày hôm đó không có chuyến nào rời được bến.

 

Người di tản Sikh: các bô lão bàn giao công văn với một viên chức Hồi giáo (ở giữa, đội nón sẫm).

 

Ngược chiều, người Sikh lũ lượt hướng về Ấn Độ.

 

Ấn Độ còn xa (tị nạn Sikh).

 

Còn xa lắm, cách sông cách núi…

 

Và đường đi không đến… (Khó xác định được giới tính và tôn giáo của nạn nhân này, có thể là Hồi. Khăn trên tay là khăn vấn tóc của phụ nữ, giấy trên tay chữ Ả rập từ kinh Qran, và phần dưới là quần churidar/shalwar?) Sao thì xác nào cũng giống như nhau thôi, nghĩa là nhợt nhạt.

 

Có một bài về Margaret Bourke-White ở đây, do bạn Candid viết, các bạn rất nên đọc.

 

*

Bài về thế giới Hồi giáo:

- Kẹo lạc cho họa sĩ: Bố con ông Zardari làm gì sau thất cử?
- Kẹo lạc cho họa sĩ: Từ kẻ sát gái thành ông vỡ đầu
- Margaret Bourke-White: Chụp một cuộc di cư tàn khốc
- Leonid Tishkov: Khi người yêu là mặt trăng
- Từ khi ông (Othman) là nguyệt
- Kẹo lạc cho họa sĩ: Chị Ấn Độ có gì, em Pakistan có nấy
- Mỹ thuật Hồi giáo: ngặt nghèo giọt mực với giọt máu
- Anh em Hồi giáo: chẳng anh em với ai hết, nhất là quân đội
- Dubai: làm được thơ thì ngu gì không đề thơ trên sóng
- Tao mới anh Hai UAE, mày là anh Ba nhưng còn thằng ông nội
- Học được gì từ ba chàng đẹp trai
- Quân vương và người đẹp: khi thép bốc lửa
- Tình sử Saudi: có ngoại ngữ, có váy ngắn, nhưng chỉ thiếu tiền giặt ủi
- Công chúa dỏm và công chúa chổm
- Burj Khalifa – ở cao ngang với tiên
- Chuyện Syria: chỉ vì ở cạnh “cậu ấm”
- Cường quốc thơ Việt Nam hãy coi chừng: thi thơ Abu Dhabi
- ISIS giặc cờ đen (phần 1): Trên cái nền rối tinh của Hồi giáo
- ISIS giặc cờ đen (phần 2): Bởi thế giới cần có hung thần
- Người Kurd: dân tộc chỉ có núi là bạn
- Nhân tuyên bố của cựu “hoa khôi khủng bố”, điểm qua các “ngôi sao” khác
- Vô lý! Tại sao Hoa Kỳ lại để cho ISIS bán dầu cho Israel qua trung gian Turkey?
- Israel giúp Al Nusra thành công, Hoa Kỳ chống ISIL thất bại
- Bún chả ngon hơn kebab
- Chuyện Turkey: nằm giữa Á-Âu, lúc độc tài châu Á, lúc dân chủ phương Tây
- Hồi giáo thành “khủng bố” từ khi nào (bài 1): từ gợi tình xem thành đe dọa
- Hồi giáo thành “khủng bố” từ khi nào (bài 2): khi không ưa nữa thì thành hà khắc và bạo chúa
- Hồi giáo thành “khủng bố” từ khi nào (bài 3): cười cũng chết mà ngu ngơ cũng chết
- Chuyện ăn mặc của phụ nữ Hồi giáo: đừng căn cứ vào trùm khăn và che mặt…

Ý kiến - Thảo luận

8:12 Tuesday,21.5.2013 Đăng bởi:  admin

@ Candid: Soi đã đưa link bạn giới thiệu vào trong bài rồi. Cảm ơn Candid.


...xem tiếp
8:12 Tuesday,21.5.2013 Đăng bởi:  admin

@ Candid: Soi đã đưa link bạn giới thiệu vào trong bài rồi. Cảm ơn Candid.

 
7:44 Tuesday,21.5.2013 Đăng bởi:  candid
Bài viết hay, cám ơn bác Sáng Ánh. Trước kia em cũng có 1 bài viết về bà ở đây.
http://blog.cinvea.com/post/1665428483/an-ba-ho-de-may-tay
...xem tiếp
7:44 Tuesday,21.5.2013 Đăng bởi:  candid
Bài viết hay, cám ơn bác Sáng Ánh. Trước kia em cũng có 1 bài viết về bà ở đây.
http://blog.cinvea.com/post/1665428483/an-ba-ho-de-may-tay 

(Đề nghị gõ chữ tiếng Việt có dấu và không viết tắt)

Lời thầy dạy có khi cũng thiếu logic

Phó Đức Tùng - Nguyễn Đình Đăng - Nguyên Tánh

Duỗi não

Vũ Lâm

Tìm kiếm

Tiêu đề
Nội dung
Tác giả